LỜI TRI ÂN CỦA SINH VIÊN KHÓA 53 NGÀY RA TRƯỜNG

hanhnd

Ngày 21/09/2017, khoa Đào tạo quốc tế đã tổ chức lễ trao bằng tốt nghiệp cho sinh viên Lớp chương trình tiên tiến Khóa 53. Đến tham dự buổi lễ, về phía nhà trường có sự tham dự và phát biểu ý kiên của PGS.TS. Nguyễn Thanh Chương, phó hiệu trưởng trường ĐH GTVT. Buổi lễ cũng vinh dự được tiếp đón đông đủ các thầy cô giáo, các bậc phụ huynh và đặc biệt là các bạn tân kỹ sư lớp chương trình tiên tiến khóa 53. Sau năm năm học tập và rèn luyện và sau hai tháng ra trường, hiện nay các em đều đã có việc làm hoặc đã có những dự định nghề nghiệp rõ ràng cho mình. Xúc động nhất trong buổi lễ là lời tri ân của bạn lớp trưởng Lê Hải Long. Chúng tôi xin được trích nguyên văn những lời chia sẽ của Long để mỗi chúng ta, từ thầy cô giáo đến các bạn sinh viên, đặc biệt là các bạn sinh viên khóa 58, sẽ cảm thấy yêu lớp, yêu mái trường ĐH GTVT hơn.

---------

“ Kính thưa các thầy cô, các bậc phụ huynh, cũng như toàn thể các bạn sinh viên, hay nói đúng hơn là các bạn tân kỹ sư đã có mặt tại buổi lễ tốt nghiệp ngày hôm nay”.

Hôm nay, rất vinh dự cho tôi được đạị diện cho sinh viên khóa 53 Chương trình tiên tiến của trường đại học Giao thông Vận tải được chia sẻ đôi điều dưới góc độ của một tân kỹ sư về quãng đường 5 năm đại học mà chúng tôi đã cùng đi qua. Nhưng trước hết xin các bạn hãy dành tặng một tràng pháo tay thật giòn giã  để chúc mừng chúng ta đã đạt được thành công đầu tiên trên quãng đường đời.

Thời gian đầu tôi bị sốc. Cuộc sống đại học tại Đại học Giao thông khác xa những gì tôi biết. Mọi người bảo tôi cố gắng vào đại học, vào đại học học nhàn lắm, chỉ đến khi thi mới phải học chút thôi. Nhưng không, ở giao thông, mọi sinh viên đều phải học tập rất nghiêm túc và thực sự nỗ lực ngay từ những tuần học đầy tiên, việc chạy deadline đã là việc thường như cơm bữa. Nhưng rất may luôn có các thầy cô bên cạnh với những câu chuyện chia sẻ, rằng các thầy cô cũng từng là sinh viên của trường, cũng từng trải qua những gì các em đã và đang trải qua từ đó có những lời động viên khiến con đường phía trước đỡ gian nan hơn. Nhưng cũng nhờ những khó khăn đó, mà tôi và các bạn lớn lên để đến hôm nay, thứ quan trọng nhất mà chúng ta có được trong tay không phải tấm bằng đại học, mà tấm bằng đại học chỉ là chứng minh , một chứng nhận cho những cố gắng nỗ lực mà chúng ta đã có suốt 5 năm vừa qua mà thôi. Thứ quan trọng nhất đó chính là kiến thức, và những kỹ năng chúng ta học được thông qua những thử thách mà chúng ta đã trải qua.

Giao thông không chỉ mang cho chúng ta một hành trang vững chắc cho quãng đường đời mà còn đưa đến cho chúng ta những người đồng hành tuyệt vời luôn luôn lắng nghe luôn luôn thấu hiểu, luôn luôn đi cùng ta đến bất cứ nơi đâu. Giao thông không chỉ là mái trường nữa mà là ngôi nhà ước mơ của chúng ta với những người thân yêu nhất.

Thưa các bạn, để đến dược ngày hôm nay, tôi nghĩ cần phải có những lời tri ân và sự biết ơn.

Lời tri ân trước tiên xin được dành tặng đến bố mẹ,những người luôn bên cạnh ta động viên ta qua những gian khó… Hình ảnh gây ấn tượng với tôi gần đây là hình ảnh tại lễ bảo vệ khóa luận. Phía dưới, khán giả là các bặc phụ huynh, là bố mẹ của chúng ta. Có những bậc phụ huynh không có cơ hội được học và biết dến giao thông của chúng ta đang học, nhưng vẫn luôn chăm chú lắng nghe, ghi lại những khoảnh khắc quan trọng nhất của các con và hồi hộp khi các thầy cô đặt câu hỏi để rồi sốt sắng hỏi chúng ta “cô nói gì thế con, cô nhận xét thế nào, có tốt không con”. Bố mẹ luôn thế, luôn bên ta âm thầm lặng lẽ nhưng luôn đầy yêu thương và sự chở che.

Lời tri ân thứ 2, là lời trân trọng chúng em xin gửi tới các thầy cô. Tục ngữ có câu “ không thầy đố mày làm nên”. Các thầy cô luôn âm thầm lặng lẽ, từng tiết dạy chúng ta chỉ là phần rất nhỏ trong những công sức các thầy cô bỏ ra để cho chúng ta có được những kiến thức và kĩ năng cần thiết. Công việc của các cán bộ cộng nhân viên của nhà trường lại càng lặng lẽ âm thầm hơn. Nếu một ngày ta đến thật sớm sẽ bắt gặp hình ảnh các bác bảo vệ, các cô lao công chuẩn bị mọi cơ sở vật chất thiết yếu để chúng ta khi đến có thể bắt tây ngay vào việc học. Vì vậy thay mặt cho các bạn sinh viên CTTT khóa 53, em xin trân trọng cảm ơn các thầy, các cô đã luôn giúp đỡi và ở bên cạnh chúng em suốt 5 năm qua. Và chúng em xin hứa, sẽ cố gắng hơn nữa đẻ không phụ sự kì vọng của các thầy cô.

Lời cảm ơn cuối cùng chính là dành tặng cho tất cả chúng ta bởi chúng ta đã luôn cố gắng, đã không bỏ cuộc, và luôn đi cùng nhau đến ngày hôn nay. Có một câu danh ngôn như thế này “what I learned in university was how little I know” có nghĩa là điều tôi học được tại đại học chính là tôi biết ít như  thết nào. 5 năm qua chỉ là  bước khởi đầu cho quãng đường rất dài phía trước, nếu chúng ta hài lòng với nhũng gì chúng ta đã có sẽ là sự thất bại ghê gớm. Tôi nghĩ rằng chúng ta nên cố gắng hơn nữa để cải thiện bản thân mình, cả về chuyên môn và đạo đức ngày hôm nay, chúng ta tự hào về giao thông nhưng một ngày nào đó giao thông sẽ tự hào về chúng ta. Cuộc sống sắp tới sẽ không đễ  dàng, sẽ không còn những người thầy cô thân thương bên cạnh, cuộc sống sẽ không cho ta nhũng cơ hội sửa sai miễn phí, nhưng tôi tin rằng, chỉ cần luôn luôn cố gắng và giữ vững bản thân mình, tôi và các bạn sẽ làm được.

Từ ngày mai, chúng ta sẽ chính thức trở thành thành viên của hội viên của câu lạc bộ cựu sinh viên. Nhà trường từ mai trong thời khóa biểu của nhà trường sẽ không còn CTTT K53 và portail sinh viên cùng với những lần đang ký môn học trong biển lửa sẽ chỉ là những kỉ niệm để ta nhớ về. Tuy nhiên, chung ta sẽ mãi mãi là một phần của nhau, mãi mãi là một phần của giao thông. Tôi xin cảm ơn Giao thông đã là một phần tuổi trẻ của tôi, đã là nơi chắp cánh cho những hoài bão là nơi viết nên những trang đàu cho một ước mơ kỹ sư và tôi cũng xin cảm ơn các bạn đã là một phần của tuổi thanh xuân này. Xin cảm ơn và xin hẹn gặp lại. Chia tay nhé rồi ngày vui ta gặp nhau!

Xin trân trọng cản ơn!

Sau đây em xin thay mặt cho lớp CTTT K53 gửi tới BGH bó hoa như một lời cảm ơn sâu sắc của chúng em

--------------